Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Bố tôi thế! Tôi còn con đường nào khác!


2 anh em sinh đôi trong một gia đình khá giả. Họ giống nhau như 2 giọt nước. Cả tính cách cũng như hình thức. Năm thứ 2 đại học, bố bị phá sản, không trả được nợ, nghiện ngập, vào tù. 2 anh em bỏ học.
3 năm sau. Người anh nghiện ngập, vô tình gây án, vào tù. Người em là chủ doanh nghiệp thành đạt. Đã trả xong nợ cho bố. Đang làm thủ tục cho bố ra tù.
Khi được hỏi tại sao thân phận mình lại như thế? Cả 2 đều trả lời "Bố tôi thế! Tôi còn con đường nào khác!". Đúng là sinh đôi. 2 câu trả lời không khác nhau nửa chữ.(ST)
Cùng điểm xuất phát, nhưng điểm đến hoàn toàn khác nhau. Tất cả là do định vị. Chúng ta cùng chung một ông bố: Cuộc đời.
Khác nhau chỉ là định vị của ta.
Bấp bênh là chuyện của Trời,
Bại thành, định vị đổi đời là tôi.
Định mệnh = f(Định vị)
Sai một li đi một dặm.
Sai một li đi một đời người.
Sai một li đi một tổ chức.
Sai một li đi một thể chế!
Để hiểu thêm về tầm quan trọng của định vị ta hãy nhớ lại trước thời kỳ những năm 90, nước ta vô cùng đói. Thế mà chỉ mấy năm sau, vẫn đất đai ấy, vẫn người nông dân ấy, chúng ta đã là nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới. Cái gì làm nên điều thần kỳ ấy? Đấy chính là tái định vị, khoán 10 “Người cày có ruộng”.
Chúng ta đang sống trong khủng hoảng. Rất nhiều thầy chùa cũng mạt pháp. Đa số mọi người chán nản, ca thán, chán đời. Suốt ngày chúng ta buôn dưa lê thối. Sáng “cướp, giết, hiếp…”. Trưa “hiếp, giết, cướp…”. Tối “giết, hiếp, cướp…”.
Hãy học người em trong câu chuyện “Bố tôi thế”. “Gặp thời thế, thế thời phải thế”. Nguy cơ với ai là nguy nan. Với ai là cơ hội. Nguy cơ là trong nguy có cơ! Chưa bao giờ dễ xuất sắc nổi trội như bây giờ. Một miếng khi đói hơn cả gói khi no. Mọi sự phấn đấu dù nhỏ đến đâu đều rất có ý nghĩa trong thời kỳ khủng hoảng.
Đa số chúng ta sống “trôi theo dòng chảy”. Khi cả thế giới hăng say chứng khoán, bất động sản ta cũng lao theo mặc dù chả biết mô tê gì cả. Khi khủng hoảng ta lại cùng cả thế gian than khóc, kêu van.
Còn một cách sống khác - “nước ngược dòng”. Đó là nhìn thấy cơ hội trong nguy cơ, càng khủng hoảng thì càng hăng say phấn đấu. Quan trọng chưa phải là kết quả mà là có thói quen vượt khó. “Ví thử cuộc đời bằng lặng cả. Anh hùng hào kiệt có hơn ai”. Thách thức tạo sức bật thực tài. Bản chất cuộc sống không phải chỉ là bài toán so sánh tương đối. Vấn đề cuối cùng cũng chỉ là ai hơn ai. Lúc kinh tế đi lên dù ta nhiều tiền, nhưng so với các đại gia ta cũng chả là gì cả.
Khi khủng hoảng dù ta ít tiền nhưng so với thiên hạ ta đã đáng mặt anh hào. Ta quen phấn đấu đến khi nền kinh tế phục hồi trở lại thì những người ca thán chưa thể đổi thói quen ca thán được, còn ta đã quen phấn đấu thì đấy là thời điểm nâng cánh ước mơ. Quan trọng không phải là xuất phát điểm. Quan trọng là định vị và tốc độ.
Chúng ta cùng có chung một ông bố: Cuộc đời. Mà cuộc đời thì luôn bấp bênh. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Chả nhẽ cứ ngồi ca thán cuộc đời và cầu may vào sự vận hành đổi mới của thế chế? “Hãy cứu mình trước khi trời cứu”. TS Phan Quốc Việt


Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

Bài học ý nghĩa về bán cua cân luôn dây – hay bán dây cân luôn cua


Bài học ý nghĩa về bán cua cân luôn dây – hay bán dây cân luôn cua


Những câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn những bài học sâu sắc và giá trị trong cuộc sống.

Bài học số 1
Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau.
Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!
Bài học số 2
Một cô gái bán hoa nếu qua đêm với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu qua đêm với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu qua đêm với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng.
Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!
Bài học số 3
Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.
Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề.
Bài học số 4
Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”
Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”
Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.
Bài học số 5
Một con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét. Trời lạnh quá con chim bị lanh cứng và rơi xuống một cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm đấy, một con bò đi qua ỉa vào người nó. Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng nó đang ấm dần. Ðống phân đã ủ ấm cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Một con mèo đi ngang, nghe tiếng chim hót liền tới thám thính. Lần theo âm thanh, con mèo phát hiện ra con chim nằm trong đống phân, nó liền kéo con chim ra ăn thịt.
Bài học xương máu:
1. không phải ai "đi nặng" vào người mình cũng là kẻ thù của mình
2. không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống phân cũng là bạn mình
Bài học số 6
Một tu-sĩ nam ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe. Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam thẹn quá: “xin lỗi nữ, tôi trần tục quá”. Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi.
Vừa tới nhà tu, nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: “Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm thấy hào quang.”
Bài học xương máu: Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ 1 cơ hội lớn.
Bài học số 7
Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo. Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo: tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra . Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà.
– Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: Ai đấy em?
– Vợ: ông Bob hàng xóm.
– Chồng: Tốt. thế hắn có nói gì đến số tiền 800 đô hắn nợ anh không?
Bài học xương máu: Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ đông của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày”.
Bài học số 8
Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa.
Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.
Bài học số 9
Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác!
Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!
Bài học số 10
Hai con bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai rất ư hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở to ra. Bồ câu trống ngẩn tò te.
Bài học rút ra: “thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn.
Bài học số 11
Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.
Bài học rút ra: trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.
Bài học số 12
Quạ thấy chó ngậm khúc xương quá ngon, bèn đánh liều lao xuống mổ vào đầu chó. Bị bất ngờ, chó bỏ chạy để lại khúc xương. Quạ ngoạm lấy khúc xương nhưng nặng quá không tha nổi. Chó, sau khi hoàn hồn, thấy kẻ tấn công chỉ là con quạ nên quay lại táp một cú, quạ chết tươi.
Bài học rút ra: đừng chiếm thị trường nếu bạn biết là không giữ được nó.
Bài học số 13
Ba con thú dữ là sói, gấu và cáo thay nhau ức hiếp đàn dê. Dê đầu đàn bèn nói với cả bầy: “Ta nên mời một trong ba gã sói, gấu hay cáo làm thủ lĩnh của chúng ta”. Cả đàn dê bất bình, nhưng ba “hung thần” nghe tin này rất mừng. Thế là chúng quay sang tranh giành nhau quyền lãnh đạo, cuối cùng cáo dùng bẫy hại chết được sói và gấu. Nhưng rồi một mình nó không còn ức hiếp đàn dê được nữa.
Bài học rút ra: hãy thận trọng khi nghe tin bạn sắp được làm sếp!
Bài học số 14
Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chính và một sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ bắt được một cây đèn cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “Ta cho các con mỗi đứa một điều ước”. Tôi trước! Tôi trước! – Cô thư ký hành chính nhanh nhảu nói: Tôi muốn được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời. Vút. Cô thư ký biến mất. Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: Tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm. Vút. Anh nhân viên bán hàng biến mất. Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý. Ông quản lý nói: tôi muốn hai đứa ấy có mặt ở văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa.
Bài học xương máu: luôn luôn để sếp phát biểu trước.
Bài học số 15
Một con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi, chẳng làm gì cả. Con thỏ nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không? Ðại bàng trả lời: Được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi xuống gốc cây nghỉ ngơi. Bỗng dưng một con cáo xuất hiện, vồ lấy con thỏ mà ăn thịt.
Bài học xương máu: để được ngồi không mà chẳng cần làm gì, anh phải ngồi ở vị trí rất cao.
Bài học số 16
Một con gà tây trò chuyện với một con bò:
“Giá mà tôi có thể bay lên ngọn cây kia thì thích quá, nhưng tôi không đủ sức”, gà tây thở dài.
“Được rồi, tại sao bạn không nếm tý phân của tôi nhỉ? Nó có nhiều chất bổ lắm đấy”, bò trả lời . Gà tây mổ ăn phân bò và nó thấy quả là nó đã đủ sức bay lên cái cành thấp nhất. Ngày hôm sau, ăn thêm phân bò, nó bay lên được cành thứ hai. Cuối cùng, sau đêm thứ tư, gà tây khoái chí lên tới được ngọn cây. Nó lập tức bị một nông dân phát hiện, anh này bắn nó rơi xuống đất.
Bài học xương máu: sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không thể giữ bạn ở đó mãi.
Theo Emily
Vietnamnet


Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

BỨC THƯ NỔI TIẾNG CỦA CHA GỬI CHO CON TRAI


Con trai yêu dấu!
Đời người phúc họa vô thường! Không một ai biết trước mình sẽ sống được bao lâu. Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn. Cha là cha của con, nếu cha không nói với con, có lẽ không ai nói rõ với con những điều này!

Những lời khuyên để con ghi nhớ này, là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời, mà bản thân cha đã trải nghiệm. Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này.
Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời:
Zalo
- Nếu có người đối xử không tốt với con, đừng bận tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời này, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, ngoại trừ cha và mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý, con cũng nên thận trọng suy xét, vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân. Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu.
- Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ "Tín", nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ tín với mình. Con có thể yêu cầu mình phải đối xử tốt với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử tốt với con. Con đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là người ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai sau.
- Trên đời không phải không có người nào mà không thể thay thế được, không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này. Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống, hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì con nên hiểu rằng: Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm!
- Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà thay đổi. Nếu người yêu rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi, để thời gian từ từ gột rửa, để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương, cũng không nên quá bi lụy vì tình.
- Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi. Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
- Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại. Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nửa quãng đời sau này của con, khi mà con đã trưởng thành và tự lập. Đây là lúc cha đã làm tròn trách nhiệm của mình. Sau này con có đi xe buýt hay đi xe hơi riêng; ăn súp vi cá hay ăn mì gói, tự con lo liệu lấy.
- Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian sum họp, gia đình đoàn tụ. Kiếp sau, dù ta có thương hay không, cũng không chắc sẽ còn gặp lại nhau.
- Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành mà vẫn thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng không thể thiếu sự hiểu biết. Nên nhớ kỹ điều này!
- Hơn mười mấy, hai mươi mấy năm nay, cha tuần nào cũng mua vé số, nhưng đến nay, ngay đến giải 3 vẫn chưa từng trúng. Điều này chứng tỏ rằng: muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn, nỗ lực phấn đấu chứ không phải chờ đợi điều may mắn đến với con. Trên thế gian này không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả. Nếu may mắn có đến với con, đấy là điều tốt, còn nếu không thì cũng chẳng có vấn đề gì, bởi tất cả phải dựa vào chính bản thân con.
- Con hãy biết ước mơ, nhưng để trở thành hiện thực thì ước mơ đừng xa rời thực tế, đừng hão huyền và ảo tưởng. Con phải luôn có niềm tin. Không chỉ là niềm tin vào chính bản thân mình mà con cũng cần có niềm tin vào mọi người, niềm tin vào cuộc sống. Nếu không có niềm tin, con sẽ chẳng thể làm được việc gì.
Công việc, cuộc sống đôi lúc sẽ có những khó khăn, trở ngại đòi hỏi con phải luôn nỗ lực. Để có được những thành công thì không thể thiếu sự cố gắng và say mê, con ạ. Hãy nhớ rằng 'thàng công không phải là một đích đến, đó là một quá trình'. Vì thế, con hãy tiếp tục ước mơ, tiếp tục tin tưởng và không ngừng nỗ lực, con nhé!.
Tác giả: Tôn Vận Tuyền
Thủ Tướng Đài Loan.

10 nguyên lý sống 3.000 năm vẫn còn nguyên giá trị này giải thích vì sao người Do Thái thành công đến vậy


Trong xã hội hiện đại, kỹ năng quản lý cuộc sống là một loại kỹ năng không thể thiếu của những cá nhân tài năng trong môi trường quốc tế hóa. Và người Do Thái ý thức được điều này từ 3000 năm trước.

10 nguyên lý sống 3.000 năm vẫn còn nguyên giá trị này giải thích vì sao người Do Thái thành công đến vậy
1. Tư duy của Edison: Thất bại là mẹ thành công
Edison xem mỗi lần thử nghiệm thất bại là một lần thu hoạch, bởi ít nhất chúng đã chứng minh rằng nguyên liệu thử nghiệm hoặc phương pháp đó là bất khả thi.
Do đó, sợi đốt của bóng đèn đã phải trải qua hơn 6.000 cuộc thử nghiệm mới có thể thành công.
Những người Do Thái khởi nghiệp luôn thể hiện một ý chí kiên cường, cho dù gặp phải bao nhiêu lần thất bại, họ đều cho rằng những cái đó đều là trải nghiệm cần có để tiến đến thành công.
2. Hiệu ứng Matthew: Nhất định phải trở thành người dẫn đầu
Nếu muốn giữ được ưu thế trong một lĩnh vực nào đó, thì cần phải cấp tốc trở thành người đi đầu trong lĩnh vực ấy. Khi bạn trở thành người dẫn đầu, cho dù tỷ suất hoàn vốn là giống nhau, bạn cũng có thể dễ dàng thu được lợi ích lớn hơn so với những người cùng ngành nhưng yếu hơn.
Trong kỹ năng sáng nghiệp kinh doanh, một khi người Do Thái giành được ưu thế trong lĩnh vực nào đó, họ sẽ cấp tốc đột phá mạnh mẽ hơn; khi xuất hiện đối thủ lớn mạnh, họ sẽ đi theo một cách khác, tìm ra chính xác điểm yếu của đối thủ và ưu thế của bản thân.
3. Định luật dao cạo Occam: Hãy đơn giản hết mức!
Định luật dao cạo Occam cho chúng ta biết rằng: Vạn sự vạn vật nên "đơn giản hết mức" chứ không phải là đơn giản hơn.
Người Do Thái thích duy trì tính đơn giản của sự việc, nắm bắt căn bản, giải quyết thực chất, không thích làm phức tạp hóa sự việc, có như vậy mới có thể giải quyết xong sự việc một cách nhanh chóng và có hiệu suất hơn.
4. Định luật đồng hồ: Một người không thể có hai người chỉ huy
Chỉ cần có một chiếc đồng hồ bạn có thể biết được bây giờ là mấy giờ. Nhưng khi sử dụng hai chiếc đồng hồ cùng một lúc, bạn lại không thể nào xác định giờ. Hai chiếc đồng hồ không thể nói cho một người biết thời gian chính xác hơn.
Trong phương pháp sáng nghiệp kinh doanh, người Do Thái cho rằng không thể cùng lúc ứng dụng hai loại quản lý khác nhau, cũng không thể cùng lúc thiết lập hai mục tiêu khác nhau.
Một người không thể để cho hai người chỉ huy cùng một lúc, mỗi người cũng không thể cùng lúc lựa chọn hai loại quan niệm giá trị khác nhau.
5. Định luật thùng gỗ: Thùng có thể đựng bao nhiêu nước là quyết định ở tấm gỗ ngắn nhất
Mỗi doanh nghiệp đều có khâu yếu kém của mình. Chính những khâu này làm doanh nghiệp có rất nhiều nguồn nhân lực nhàn rỗi thậm chí là lãng phí, không phát huy được tác dụng đáng có.
Người Do Thái cho rằng mỗi một đồng vốn đều phải xoay quanh một trọng tâm, mỗi một bộ phận đều phải xoay quanh mục tiêu trọng tâm mà cố gắng. Xoay quanh một vòng tròn trọng tâm, hình thành một vòng tròn thích hợp với mình nhất.
6. Định luật rượu và nước bẩn: Kịp thời dẹp sạch phần tử tiêu cực
Một muỗng rượu đổ vào một thùng nước bẩn, bạn sẽ có được một thùng nước bẩn. Đổ một muỗng nước bẩn vào trong một thùng rượu, cái bạn nhận được vẫn là một thùng nước bẩn!
Người Do Thái không nhân nhượng đối với tổ viên hoặc những thứ phá hoại tổ chức, họ cho rằng cần phải kịp thời xử lý ngay cả trước khi những phần tử tiêu cực này bắt đầu phá hoại.
7. Hiệu ứng ruồi ngựa: Con ngựa lười biếng ra sao, chỉ cần có ruồi ngựa cắn chích cũng sẽ hăng hái tinh thần
Ngựa bị ruồi chích rồi mới có thể chạy nhanh hơn, bất kể nó là con ngựa lười biếng ra sao. Con người chúng ta cũng như vậy.
Trong phương pháp sáng nghiệp kinh doanh, người Do Thái cho rằng: chỉ khi bị ai đó đuổi theo, người ta mới không dám buông lỏng, mới biết cố gắng phấn đấu. Từ góc độ này cho thấy, chúng ta nên cám ơn đối thủ cạnh tranh của mình, bởi họ chính là chuông báo tốt nhất cho ta hoàn thiện.
8. Tư duy cá bống: Không theo trào lưu, học cách suy nghĩ độc lập
Cá bống lấy con cá khỏe mạnh làm thủ lĩnh tự nhiên, cho dù hành động của con cá bống thủ lĩnh này xảy ra hỗn loạn, những con cá bống khác vẫn mù quáng chạy theo như trước.
Ngay từ nhỏ, người Do Thái đã phải học cách suy nghĩ độc lập, không mù quáng chạy theo trào lưu.
9. Tư duy Florence: Mục tiêu giống như hải đăng, đủ sáng mới có thể chỉ dẫn tàu thuyền
Mục tiêu cần phải "nhìn thấy được", đời người không nhìn thấy được mục tiêu sẽ mất đi phương hướng tiến về trước, cho dù bạn có tràn trề tinh lực đi nữa cũng là làm việc vô ích.
Người Do Thái luôn nhấn mạnh ý nghĩa của việc định vị chính xác, mục tiêu rõ ràng, tất cả xoay quanh thực hiện mục tiêu mà tiến hành.
10. Tư duy tương quan: Không có bất cứ sự vật nào có thể tồn tại độc lập
Giữa các sự vật có sự tương tác, chúng sẽ không tồn tại độc lập.
Trong phương pháp sáng nghiệp kinh doanh, người Do Thái cho rằng sẽ không có bánh rơi từ trên trời xuống, bất cứ sự vật gì dẫu nhìn thấy là tốt đẹp thì đều có nguyên nhân của nó, không có cơ hội vô duyên vô cớ để lại cho bạn.
Thảo Nguyên
Theo Trí Thức Trẻ/Tổng hợp

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Câu chuyện kinh điển Thái độ - Ở Tâm Việt cũng thế!!!


“Một ngày nọ, Ông Việt đang ngồi đọc sách trong phòng thì thấy một anh thanh niên ăn mặc rách dưới, đi dép lê, lếch thếch đi vào. Thanh niên xưng tên là Bụi, Bụi gặp ông Việt trao đổi mong muốn được vào làm tại Tâm Việt. Sau khi được ông Việt mời uống nước trò chuyện qua lại.
Bụi hỏi Ông Việt: Thầy ơi ở Tâm Việt mọi người sống như thế nào ạ?
Ông Việt hỏi lại: Thế công ty cũ của cậu, mọi người sống như thế nào?
Bụi (Buồn bã) trả lời:
Chán lắm thầy ạ, mọi người chỉ đấu đá, nói xấu nhau. Đặc biệt mấy mụ đàn bà, đã “Cá sấu” lại còn “xa”, lười làm suốt ngày chỉ buôn dưa lê thối. Chán quá con bỏ làm luôn.
Ông Việt trả lời: Ở đây cũng thế
Một tuần sau, khi Ông Việt đang đọc sách trong phòng. Một thanh niên khôi ngô tuấn tú đi vào. Thanh niên giới thiệu tên Chức, gặp ông Việt trao đổi mong muốn được vào làm tại Tâm Việt. Sau khi được ông Việt mời uống nước trò chuyện qua lại,
Chức hỏi Ông Việt:Thầy ơi ở Tâm Việt mọi người sống như thế nào ạ?
Ông Việt hỏi lại: Thế công ty cũ của cậu mọi người sống như thế nào?
Chức (hớn hở) trả lời:
Dạ tuyệt vời thây ạ, mọi người yêu thương nhau như gia đình, luôn hỗ trợ nhau tiến bộ, trong đầu ai cũng chỉ có “xuất sắc” & “Phụng sự” mà thôi. Do gia đình con chuyển chỗ ở xa quá, nên con phải xin nghỉ.
Ông Việt trả lời: Ở đây cũng thế.”
Cùng hoàn cảnh nhưng kết quả hoàn toàn khác nhau!.
Cuộc sống vốn vậy: tích cực và tiêu cực luôn đi cùng. Trong âm có dương, trong dương có âm. Ta chọn cái gì, Ta được cái đó. Điều đó phụ thuộc vào Ta và chỉ Ta mà thôi!!!!
Chúc cả nhà buổi tối tuyệt vời
Hay áp dụng & chia sẻ ngay
---Chức giáo sư---

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

Bí mật này sẽ thay đổi cách chúng ta sống –học tập – làm việc!


Từ phát hiện tình cờ về “nơron phản chiếu”

Năm 1996, trong khi khảo sát não bộ khỉ Macaque, ba nhà khoa học đã tình cờ phát hiện ra một cụm tế bào thần kinh ở vỏ não con vật, chịu trách nhiệm cho phản ứng với các kế hoạch hành vi. 

Ngạc nhiên hơn, bộ phận này không chỉ hoạt động khi con khỉ Macaque làm việc mà còn hoạt động ngay cả khi nó nhìn thấy một cử chỉ, dù là nhỏ nhất của con khỉ khác. Chính bởi khả năng phản ứng đặc biệt khi bị kích thích bởi hành động của cá thể khác, các chuyên gia đã đặt tên cho cụm tế bào thần kinh ấy là “Nơron phản chiếu”.

Sau đó, các “Nơron phản chiếu” cũng đã được chứng minh là tồn tại ở con người. Các nhà khoa học còn khẳng định rằng, nơron dạng này sở hữu khả năng phản ứng tốt với cảm giác, hành vi, cảm xúc, 2 vai trò chủ đạo của nơ ron phản chiếu đó là giúp tự động lan truyền cảm xúc và copy hành vi.

Trong một thí nghiệm các nhà khoa học dùng máy chụp não fMRI và cho những người tình nguyện tham gia thí nghiệm theo dõi cuốn băng video một người đang mỉm cười hay quắc mắt, giận dữ thì hầu hết các vùng hoạt động trong não người quan sát đều giống những vùng hoạt động trong não người thể hiện cảm xúc.
Các nơron phản chiếu chính là yếu tố quyết định cách học của trẻ. Học theo lối bắt chước là con đường chính trong quá trình phát triển và trưởng thành của trẻ nhỏ. Chúng học ăn, học nói, học đứng, học đi,…tất cả đều dựa vào bắt chước, chúng bắt chước ông bà, cha mẹ, anh chị…Cách dạy & học tốt nhất là truyền thần –nhập tâm, rất tiếc nền giáo dục chúng ta hiện nay chỉ là ngồi im một chỗ và thầy đọc trò chép nên hiệu quả không cao.


Những nơron phản chiếu này không chỉ khiến chúng ta tự động bắt chước hành vi của người khác mà còn giúp chúng ta hiểu được mục đích sau hành vi. Hiểu những ý định của người khác và tại sao họ lại có ý định đó sẽ mang lại cho mỗi cá nhân những thông tin xã hội vô giá, giúp mỗi cá nhân đi trước một bước, cảm nhận được những gì sắp xảy ra, giống như một chú tắc kè hoa biết đổi màu tùy theo hoàn cảnh. Đây chính là cơ sở lý thuyết “mô phỏng hành vi” được dùng để “đọc vị tâm lý”, ứng dụng rộng rãi trong bán hàng, y học, điều tra…
Đặc biệt nơron phản chiếu khiến cảm xúc có tính lây lan, cho phép chúng ta cảm nghiệm và đồng cảm cảm xúc người khác.
Một nhà thần kinh học người Mỹ làm việc tại Đại học Geneva, Daniel Stern, nghiên cứu chi tiết. Trong nhiều năm, Stern đã thực hiện một hệ thống những quan sát về bà mẹ và trẻ sơ sinh. Stern cũng nghiên cứu những tương tác ở người lớn, như quan hệ tương tác giữa bác sĩ và bệnh nhân hay giữa hai người yêu nhau. Từ các nghiên cứu của mình, Stern kết luận rằng hệ thần kinh của chúng ta được thiết kế sao cho hệ thần kinh của người khác có thể nắm bắt và hiểu được. Chính vì thế, chúng ta có thể cảm nhận những gì xảy ra với người khác bằng cảm xúc rất thật. Trong những khoảnh khắc như vậy, chúng ta cộng hưởng với những trải nghiệm của họ, và tương tự, họ cũng cộng hưởng với những trải nghiệm của chúng ta.

Stern cũng chỉ ra rằng, chúng ta không thể tiếp tục coi suy nghĩ của chúng ta như một thực thể riêng rẽ, độc lập và tách biệt. Thay vào đó, chúng ta phải coi chúng là một thực thể có khả năng thẩm thấu, tương tác không ngừng nhờ có sự tham gia của một sợi dây gắn kết vô hình nào đó. Ở mức độ vô thức, chúng ta luôn góp mặt trong cuộc đối thoại không ngừng với bất kỳ ai mà chúng ta tiếp xúc, mọi cảm xúc, mọi cử động của chúng ta đều hướng đến và dung hòa với họ. Ít nhất là có những khoảnh khắc, đời sống tâm hồn của ta và người đó cùng được thiết lập trong một ma trận đôi, nối kết với nhau…

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Cuộc sống vốn không công bằng!

Cuộc sống vốn dĩ không công bằng nhưng điều đó không có nghĩa là bạn xuất thân hèn kém thì cả cuộc đời hèn kém.
Trên đường đời không chỉ toàn đường cao tốc hay đường được trải thảm đỏ mà thay vào đó là những đường núi gồ ghề, đường đất dầy dẫy ổ gà, ổ voi... nơi không dành cho xe sang. Chiến thắng chỉ giành cho người có ý chí kiên cường và kiên định với hoài bão
Chúc cả nhà chủ nhật tuyệt vời!

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Có hai thứ cha mẹ cần trang bị cho con cái, và chỉ hai thứ đó là đủ

Tỉ phú Hong Kong Yu Pang-Lin vừa qua đời ở tuổi 93, để lại di chúc hiến toàn bộ tài sản trị giá khoảng 2 tỉ USD cho hoạt động từ thiện.

“Nếu các con tôi giỏi hơn tôi thì chẳng cần phải để nhiều tiền cho chúng. Nếu chúng kém cỏi thì có nhiều tiền cũng chỉ có hại cho chúng mà thôi” – ông Yu Pang-Lin khẳng định.
Yu Pang-Lin không phải là người đầu tiên trên thế giới “keo kiệt” với con nhưng lại hào phóng với xã hội. Người giàu nhất thế giới – Bill Gates – từng tuyên bố sẽ chỉ để lại cho con 0,05% tổng tài sản kếch xù của mình. Báo chí hỏi tại sao lại như vậy, ông trả lời đại ý: Con tôi là con người, mà đã là con người thì phải tự kiếm sống, không chỉ kiếm sống để phục vụ chính bản thân mình mà còn phải góp phần thúc đẩy xã hội. Đã là con người thì phải lao động. Tại sao tôi phải cho con tiền?
Nhưng cũng có những người con sẵn sàng từ chối thứ mà “đời bố hi sinh” để “củng cố” cho mình. Stephen Covey – người từng được tạp chí Time bầu chọn là 1 trong 25 nhân vật ảnh hưởng nhất thế giới, tác giả cuốn sách nổi tiếng 7 thói quen để thành đạt – viết di chúc để lại tiền cho con và ra đi năm 2012.
t0yrX2Zk
Cả chín người con không ai nhận tiền. Họ lý giải rất giản dị rằng họ là những người bình thường và hoàn toàn có thể tự lao động, tự kiếm sống được.
Tương tự, tỉ phú Warren Buffett viết di chúc chỉ để lại 10% tài sản của mình cho con, còn lại là làm từ thiện. Tuy nhiên, ba người con, dù không phải quá giàu có, cũng từ chối và dành luôn số tiền đó cho từ thiện.
Những người cha kiên quyết không để lại tiền cho con hoặc những người con quyết liệt không nhận tài sản thừa kế chắc chắn không phải là những người không coi trọng đồng tiền, vì hơn ai hết họ đã phải đổ mồ hôi, công sức và trí tuệ cả đời để tạo dựng nên sản nghiệp.
Tuy nhiên, họ cũng hiểu có một thứ còn quý giá hơn tiền, quan trọng hơn tiền, đó chính là trách nhiệm, mà trước hết là trách nhiệm với chính mình (tự mình phải chịu trách nhiệm về mình), rồi trách nhiệm với gia đình, cộng đồng, xã hội… Họ cũng ý thức được một cách sâu sắc ẩn họa của việc xài những đồng tiền không do chính mình làm ra.
Có người nói rằng có hai thứ mà cha mẹ cần trang bị cho con cái và chỉ hai thứ đó là đủ, còn không, nếu có để lại cho con thứ gì đi nữa mà thiếu hai thứ đó thì coi như chưa cho con gì cả.
Hai thứ đó là: ý thức tự chịu trách nhiệm về bản thân mình và năng lực để tự chịu trách nhiệm.
Một con người biết trách nhiệm và có năng lực để thực hiện điều đó khi đi học sẽ học thực, học vì mình (và do đó sẽ khó có kiểu học đối phó; mua điểm, mua bằng; học vì cha, vì mẹ); khi đi làm sẽ làm hết mình, tự giác và luôn hướng tới hiệu quả cao nhất (và do đó sẽ không có kiểu làm “giả cầy”, thụ động; làm gian, làm dối như một vài trường hợp mà không khó cũng có thể nhận diện được ở nhiều cơ quan, công sở)…
Không để lại tiền cho con nhưng để lại cho con ý thức trách nhiệm và trang bị cho con năng lực để tự chịu trách nhiệm thông qua giáo dục làm người, giáo dục làm việc, ấy là đã để lại một sản nghiệp đồ sộ cho con rồi.
NHẬT HUY – Báo Tuổi Trẻ – Không để tiền lại cho con

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2016

Nếu hôm nay là ngày cuối cùng cuộc đời!

Nếu hôm nay là ngày cuối cùng cuộc đời!
Quá khứ đã trôi qua ta không cần phải nghĩ về nó
Ngày mai chưa xảy ra ta cũng không cần ảo tưởng về nó
Giả dụ hôm nay là ngày cuối cùng cuộc đời. ta giống như một tội phạm được miễn tử hình, đón chào ngày mới với giọt nước mắt sung sướng.
Khi ngày hôm nay không lặp lại ta cảm ơn tạo hóa đã sinh ra.
Rất nhiều người khỏe mạnh đã đi trước ta , vì sao ta có được thêm một ngày này?
Phải chăng việc lớn họ đã hoàn thành, mà ta còn lặn lội đường xa?
Nếu như vậy đây phải chăng là cơ hội ta hoàn thiện mình, để ta có thể hoàn thành sứ mệnh?
Hay phải chăng sự sắp xếp của tạo hóa còn có một suy nghĩ kỳ diệu độc đáo nào khác?
Hôm nay là một món quà
Hôm nay là cơ hội ta hoàn thiện mình
Cuộc đời chỉ có một lần, ta để nó trôi đi vô ích chả khác nào hủy hoại trang cuối cuộc đời
Hãy yêu, từng giây, từng phút

Nếu hôm nay là ngày cuối cùng!
Ta phải học cách loại bỏ hành vi lãng phí thời gian.
Ta không buôn chuyện vô bổ, ta không chửi đời, ta không chơi bời lêu lổng.
Ta họ cách nhận ra rằng lười biếng chính là đang hủi hoại chính mình

Nếu hôm nay là ngày cuối cuộc đời!
Việc hôm nay, ta không để đến ngày mai, ta học cách xóa bỏ thói quen trì hoãn.
Hôm nay ta cần phải ân cần, yêu thương mọi người
Ta phải giúp đỡ những người khó khăn.
Ta phải vui vẻ phụng sự

Nếu hôm nay là ngày cuối cuộc đời!
Ta phải cố gắng hơn, nỗ lực hơn, rèn luyện nhiều hơn và phụng sự nhiều hơn.
Mỗi phút hôm nay phải hơn hẳn một giờ hôm qua

Hãy biến nó thành một ngày tốt đẹp nhất

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

Người khó phục vụ nhất là những người nghèo

Jack Ma đã nói.
Người khó phục vụ nhất là những người nghèo
Cho họ miễn phí, họ nghĩ đó là cái bẫy,
Nói với họ đó là một khoản đầu tư nhỏ, họ sẽ nói là họ không kiếm được nhiều từ nó
Bảo họ đầu tư lớn đi, họ sẽ nói không có tiền.
Bảo họ thử những thứ mới, họ sẽ nói không có kinh nghiệm
Bảo họ đó là một ngành kinh doanh truyền thống, họ sẽ nói khó làm lắm
Bảo họ đó là một mô hình kinh doanh mới, họ sẽ nói nó là đa cấp
Bảo họ điều hành một cửa hang, họ sẽ nói như vậy không tự do,
Bảo họ điều hành một công việc kinh doanh mới, họ sẽ nói họ không có chuyên môn
Muốn có sức khoẻ tốt mà ăn, nhậu vô độ
Họ có một vài điểm chung
Họ thích hỏi Google, lắng nghe những người vô vọng giống họ
Họ nghĩ nhiều hơn cả một giáo sư đại học và làm ít hơn cả một người mù.
Chỉ cần hỏi họ xem họ có thể làm gì, họ sẽ không thể trả lời được cho bạn
Kết luận của tôi là:
Thay vì để tim bạn phải đập nhanh hơn, tại sao không hành động nhanh hơn
Thay vì chỉ nghĩ về nó, tại sao không làm gì đó để đạt được nó
Những người nghèo thất bại bởi một hành vi tương đồng
Cả cuộc đời họ chỉ ngồi chờ đợi.