Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Quyền năng tự chọn !!

Bố tôi thế! Tôi còn con đường nào khác!
2 anh em sinh đôi trong một gia đình khá giả. Họ giống nhau như 2 giọt nước. Cả tính cách cũng như hình thức. Năm thứ 2 đại học, bố bị phá sản, không trả được nợ, nghiện ngập, vào tù. 2 anh em bỏ học.
3 năm sau. Người anh nghiện ngập, vô tình gây án, vào tù. Người em là chủ doanh nghiệp thành đạt. Đã trả xong nợ cho bố. Đang làm thủ tục cho bố ra tù.
Khi được hỏi tại sao thân phận mình lại như thế? Cả 2 đều trả lời "Bố tôi thế! Tôi còn con đường nào khác!". Đúng là sinh đôi. 2 câu trả lời không khác nhau nửa chữ. – Sưu tầm


Chúng ta cùng chung một ông bố: Cuộc đời.
Cùng điểm xuất phát, nhưng điểm đến hoàn toàn khác nhau. Tất cả là do định vị.
Bấp bênh là chuyện của Trời,
Bại thành, định vị đổi đời là tôi.
Định mệnh = f(Định vị)
“Sai một li đi một dặm;
Sai một li đi một đời người”.
Ân nhân hay nạn nhân?
Ta tự chọn ta là ai?
“Số tôi vất vả!
Tôi sinh ra đã khổ!
Gia đình tôi nghèo!
Cuộc sống bất công!
Kinh tế khó khăn
…..... 
Nếu tôi:
Sinh ra giàu có.
Học hành tử tế.
Kinh tế thuận lợi.
Nếu……..
Thì tôi sẽ khác!”.
Vâng, chúng ta đang sống trong khủng hoảng. Rất nhiều thầy chùa cũng mạt pháp.
Đáng tiếc, hầu hết chúng ta chọn nạn nhân cuộc đời: chúng ta than khóc, đổ tại.
Suốt ngày chúng ta ca thán, chửi đời, chúng ta buôn dưa lê thối. Sáng “cướp, giết, hiếp…”. Trưa “hiếp, giết, cướp…”. Tối “giết, hiếp, cướp…”.
Chúng ta than vãn, ôn nghèo, kể khổ để mong được ai đó quan tâm. 
Chúng ta  đổ lỗi cho ngoại cảnh đối với những điều không toại nguyện trong cuộc sống. Chúng ta đổ lỗi cho cha mẹ, cấp trên, bạn bè, thầy cô, trường lớp, đồng nghiệp, khách hàng, bạn đời, thời tiết, kinh tế và số phận…- cho bất cứ ai hay bất cứ thứ gì. Chúng ta không bao giờ muốn xem xét vấn đề thực sự bắt nguồn từ đâu- Nó bắt nguồn từ chính bản thân chúng ta.
Nhưng thực tế thì sao???
Không có nạn nhân nào giàu có, hạnh phúc!
Người thành công thì sao ?
Họ chịu trách nhiệm 100% cuộc sống chính họ từ công việc, tiền bạc, sức khỏe cho đến các mối quan hệ. Họ chọn là chủ nhân cuộc đời họ.
Những vĩ nhân thì sao?
Họ không những chịu trách nhiệm 100% cuộc sống, họ còn chịu trách nghiệm về cuộc sống người khác, họ luôn  tìm giải pháp cho vấn đề lớn, họ ban phát cho mọi người. Họ chọn là Ân nhân cuộc đời.

“Nếu bạn sinh ra trong nghèo khó, đó không phải là lỗi củca bạn. Nhưng nếu bạn chết trong nghèo khó, thì đó là lỗi của bạn” - Billgates

Hãy học người em trong câu chuyện “Bố tôi thế”. “Gặp thời thế, thế thời phải thế”. Nguy cơ với ai là nguy nan. Với ai là cơ hội. Nguy cơ là trong nguy có cơ! Chưa bao giờ dễ xuất sắc nổi trội như bây giờ. Một miếng khi đói hơn cả gói khi no. Mọi sự phấn đấu dù nhỏ đến đâu đều rất có ý nghĩa trong thời kỳ khủng hoảng.
“Lửa thử vàng, gian nan thử sức
Chả nhẽ cứ ngồi ca thán cuộc đời và cầu may vào sự vận hành đổi mới của thế chế?
Bạn chọn nạn nhân hay ân nhân ?
“Hãy cứu mình trước khi trời cứu”

Phản ứng:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét