Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

Mục đích cuộc sống!!!!!


Trong buổi sáng sớm đi dạo bên bờ biển. Vị doanh nhân thấy ông lão đang buông câu. Thương cảm cho ông lão vì tuổi già phải dậy từ sáng sớm để mưu sinh.
- Doanh nhân đến bên ông lão và hỏi:Sao ông không đóng chiếc thuyền ra khơi mà câu?
- Ông lão mỉm cười hỏi lại: Tại sao tôi lại phải đóng thuyền?
- Doanh nhân trả lời: để ông câu được nhiều cá hơn
- Ông lão hỏi tiếp: Tại sao tôi phải bắt nhiều cá?
- DN trả lời: Khi đó ông có nhiều tiền , ông có thể làm những thứ ông thích và ông sẽ sống hạnh phúc.
- Ông lão cười lớn: Anh không thấy tôi đang hạnh phúc sao?
Thoáng đọc chúng ta cười lớn tưởng ông lão ngớ ngẩn. Ngẫm lại nó như một cái kim đâm thức tỉnh ta trong cơn mê lâu nay. Chúng ta lao vào kiếm tiền như con thiêu thân. Chúng ta bán sức khỏe, bán niềm vui, bán hiện tại để mong có được hạnh phúc ngày mai. Kết quả là nhiều người sống nửa cuối đời trong bệnh viện, một số thì ôm tiền ngủ sau song sắt. và cái gọi là hạnh phúc đó vẫn nằm ở ngày mai mà không phải hôm nay. Để rồi nhắm mắt trong tiếc nuối và “giá mà”, giá mà ngày đó ta...
Tại sao chúng ta không thể sống hạnh phúc ngay bây giờ? Ý nghĩa cuộc sống là sống có ý nghĩa. Mục đích cuộc sống là sống có mục đích. Đã khi nào ta tự hỏi mục đích cuộc sống của ta là gì? Ta là ai? Như cây bút sinh ra để viết, điện thoại sinh ra để liên lạc vậy “Ta” sinh ra để làm gì?
Cây rau muống chỉ tuyệt vời khi dùng thân và lá. Hoa hồng chỉ tuyệt vời để ngắm, gửi không ai ăn hoa hồng. “Dụng nhân như dụng mộc”, “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”. Đời người không phải là bài toán so sánh thiệt hơn, quan trọng là sống đúng mục đích của tạo hóa hay không?.
Hạnh phúc thật sự của con người không hẳn là tiền bạc hay danh vọng. Đức Phật, Mẹ Teresa, Nelson Mandela… không vì tiền tài danh vọng mà đều hạnh phúc và được lưu danh muôn đời. Họ phụng sự, làm theo sứ mệnh của đất trời.
Đức Phật từ bỏ ngôi vị thái tử, sau nhiều năm tu khổ hạnh gần kề cái chết, ngài đã tìm ra lẽ sống của đời mình - giảng pháp con đường diệt khổ. Đức Phật khất thực để thuyết pháp từ năm này qua năm khác, từ nơi này qua nơi khác. Đến 80 tuổi, Đức Phật Thích-ca tịch diệt trong sự bình an và hạnh phúc.
Mẹ Tersa thì hạnh phúc khi chăm sóc những người khốn cùng, mẹ làm công việc đó mỗi ngày và luôn mặc trên người chiếc áo vải thô viền xanh đáng giá một đồng Ấn Độ cho đến khi rời khỏi thế gian này.
“Hãy học cách lắng nghe khoảng lặng trong tâm hồn bạn và hiểu được rằng mọi việc trên đời đều có mục đích của nó” (Elisabeth Kubler- Ross. M.D)
Mỗi con người sinh ra đều có mầm sống, một sứ mệnh hay thiên mệnh. Khi ta thuận theo thiên nhiên, thuận theo thiên mệnh thì cuộc sống sẽ sung sướng. Đa số chúng ta vì tiền mà hy sinh cái gốc của mình, sống tầm gửi, đánh quả và là nô lệ cho đồng tiền.
“Sinh ra như một bản thể đừng chết đi như một bản sao” - John Mason
“Có hai ngày quan trọng nhất trong đời bạn. Một là khi bạn được sinh ra. Hai là khi bạn biết được tại sao” - Mark Twain
Thành công lớn nhất của đời người là tìm ra mục đích sống – lẽ sống. Khi ta làm đúng với mục đích, đúng với thiên mệnh đất trời, ta sẽ làm việc một cách đam mê, hăng say, năng lượng tự nó tuôn trào. Lúc ấy chúng ta không phải khổ sở “cố kiếm để sống”, ta cũng không cần sếp “Thưởng” hay “đá đít”. Ta sẽ vượt qua mọi thử thách một cách dễ dàng, sức sống mạnh mẽ như mầm cây đội đất vươn lên.
“Chúa tạo ra bạn là một bản thể riêng biệt, hãy sống với chính con người thật của bạn và làm cho con người mình tốt nhất có thể”. - John Mason

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

Muốn đứng trên thiên hạ đừng cầu mong việc dễ!!!


Trong thế giới các loài chim thì chim đại bàng được coi là loài chim dũng mãnh nhất. Chúng là “VUA” các loài chim. Các vị vua này chỉ làm tổ trên vách đá, nơi cheo leo giữa vực sâu để ấp trứng. Nơi ấy không có một loài nào có thể đến được ngoại trừ thần chết, trước mặt chúng là đại dương mênh mông gào thét.
Bài học đầu đời của đại bàng được bắt đầu bằng cú đá từ trên cao xuống của đại bàng mẹ. Đối mặt với vực sâu hun hút và với những cơn sóng gào thét, đại bàng con vô cùng sợ hãi. Chúng chới với giữa không trung, vẫy đôi cánh bé nhỏ để mong có thể đưa mình lên cao nhưng không thể, cánh của nó quá yếu, nó như lịm đi và rơi xuống.
Ngay lúc đó, đại bàng mẹ lao xuống và cắp nó trở lại vách đá. Nhưng, ngay sau đó, đại bàng mẹ lại tiếp tục đẩy đại bàng con xuống vách đá… Đại bàng con lại cố vỗ cánh, vỗ mãi, và chao đảo. Nó đã bắt đầu đón được gió nhưng vẫn chưa thể bay. Một lần nữa, đại bàng mẹ lại đưa nó trở lại khi nó lịm đi và rơi xuống. Cứ như vậy, điều này sẽ diễn ra liên tục cho đến khi các con đại bàng con có thể bắt đầu vỗ cánh và bay được. Lúc đó, đại bàng mẹ sẽ bay đi, để lại nó với cuộc sống mới. Từ nay nó phải tự kiếm sống, tự đương đầu với mọi khó khăn, nó phải dũng mãnh như đồng loại của nó, và rồi chính nó cũng dạy con mình tập bay như thế.
Gà không thể thành đại bàng nhưng đáng tiếc nhiều người sinh ra là đại bàng lại sống cả đời là kiếp gà.
Trong mỗi chúng ta đều có một sức mạnh của đại bàng, khốn lỗi chúng ta:
Không dám dấn thân.
Không dám mạo hiển.
Không dám vượt nghịch cảnh, vượt thách thức.
Không dám tổn thương để được ban thưởng.
Không dám khám phá tới hạn của mình để làm những việc phi thường
và rồi chết đi vẫn là TIỀM NĂNG.

Muốn cao giá - phải trả giá. Muốn thành đại bàng – Vua các loài chim phải học cách sống với thần chết và biến tiếng gào thét của đại dương thành bản hùng ca khích lệ.
Nền giáo dục hiện tại vẫn lấy tiêu chí Bé Ngoan lên đầu. Nó vô tìnhTạo nên một thế hệ gà công nghiệp, to xác nhưng thụ động & yếu ớt. Tiếc thương thay cho nhiều đại gia, họ chăm con họ như “ông Hoàng”. Chu cấp từ a đến z hi vọng con thành đại bàng. Cuối cùng tạo ra đám gà công nghiệp sống trong tổ đại bàng. Hoặc là đám gà cấy lông đại bàng. Đó cũng là lý do tại sao không có nguyên thủ quốc gia có nguyên quán ở Ba Đình và Quận 1
 
Thế giới hiện đại cạnh tranh ngày càng khắc nghiệt và khốc liệt hơn. Khủng hoảng kinh tế dồn dập hơn, kéo dài hơn, rồi chiến tranh, bão lớn… Thông minh logic IQ ngày càng nhường chỗ cho thông minh cảm xúc EQ Và đặc biệt là thông minh vượt khó AI (Adversity Intelligence).
“Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường”, “có chí làm quan có gan làm giàu”. “ý chí kiên cường mỏ kim cương”. Khó khăn là cơ hội cho những người có bản lĩnh thực sự thể hiện. Lãnh đạo ngày nay cần tinh thần máu lửa, tiên phong của những nhà thám hiểm, những chiến binh thời cổ đại. Nên nhớ kim cương được tạo ra từ nhiệt độ cao và áp lực lớn, đại bàng trưởng thành từ hiểm nguy và sóng lớn. Nếu chỉ dạy đại bàng bay ở dưới thấp thì lớn lên sao đủ dũng khí bay ở trên cao! Ở đời cũng vậy thách thức tạo sức bật, áp lực tạo thực tài. Muốn đứng trên thiên hạ đừng cầu mong việc dễ. Thay vì né tránh khó khăn hãy nung nấu khát vọng đương đầu mọi thử thách


Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Ngẫm về Đổi Mới .....


Sau nhiều đêm dài mất ngủ, căng thẳng, xì trét. 2 anh em quyết định gặp cha mình – một người bản lĩnh, đã có công gây dựng cơ đồ nhiều tỷ đô và truyền lại cho người anh 10 năm trước.(Người anh mất ngủ về việc lựa chọn giữ nguyên công ty hay thực hiện một cuộc cải tổ. Người em trăn trở về việc có nên bỏ công ty hiện tai, lương cao để theo đuổi đam mê nhưng chưa rõ tương lai).
Biết tình hình 2 con trai, người cha hẹn 2 anh em đến gặp người thầy của mình.
Sáng sớm, người cha dẫn 2 anh em lên núi. sau một hồi đi đường mệt mỏi hai anh em hoài nghi, thì thầm nhau “không biết cha mình có lẩn thẩn không mà dẫn mình lên núi cao hẻo lánh và nguy hiểm này, không có ai sống ở đây cả” nhưng rồi theo con tim mách bảo, 2 anh em cứ đi tiếp.
Hết gần ngày đường 2 ae đã cùng cha lên đỉnh núi.
Bỗng nhiên người cha đứng sững lại nhìn lên trời chỉ tay vào con chim ưng đang bay và nói “kia chính là thầy của cha”!!!
Sững sờ, buồn bã, thất vọng, 2 ae thì thầm nhau: cha mình đúng là lẩn thẩn rồi, không hi vọng được gì …
Người cha thấu hiểu nỗi lòng con mình và nói:
Các Con có biết:
Cuộc đời chim ưng kéo dài khoảng 70 năm. Nhưng để sống được quãng đời đó, nó phải trải qua một quyết định khó khăn.
Đến 40 năm tuổi, móng vuốt chim ưng dài ra, mềm đi làm nó không còn bắt và quắp mồi được nữa. Mỏ dài và sắc của nó nay cùn đi, cong lại… Đôi cánh trở nên nặng nề với bộ lông mọc dài làm nó vất vả khi bay lượn, bắt mồi.
Lúc này, nó đứng trước hai sự lựa chọn. Một là cứ như vậy và chịu chết.
Hai là: nó sẽ phải tự trải qua một tiến trình thay đổi đau đớn kéo dài 150 ngày. Trong tiến trình đó, nó bay lên một đỉnh núi đá và gõ mỏ vào đá cho đến khi mỏ cũ gãy đi. Chim ưng chờ cho mỏ mới mọc ra, rồi dùng mỏ bẻ gẫy các móng vuốt cũ đã mòn. Khi có móng vuốt mới, nó nhổ các lông già trên mình đi. Và sau năm tháng, chim ưng lại bay lượn chào mừng cuộc tái sinh và sống thêm ba mươi năm nữa.
Với CMCN 4 mọi thứ trước kia thịnh hành nay đã trở thành lỗi thời. chưa bao giờ cạnh tranh khốc liệt như hiện nay. Cạnh tranh trên mọi mặt, không chỉ doanh nghiệp cạnh tranh nhau, mà người lao động cũng phải cạnh tranh trong thị trường toàn cầu.
Đổi mới hay là chết!
Nhiều người biết được điều này nhưng không dám thực hiện hoặc không có kết quả!!
Tại sao vậy?
Chúng ta sợ đau, chúng ta sợ mất, chúng ta sợ ra ngoài vùng an toàn của mình nên cứ mãi núp dưới mai rùa, trong vỏ ốc.
 Đáng thương trời chớ trêu, có núp dưới mai rùa hay vỏ ốc thì sóng thần CMCN 4 vẫn càn quét không bỏ một ai và khi đó số phận ta đi về đâu ???
Đổi mới phải đánh đổi và đau đớn!!
Trong những lớp học đổi mới chúng tôi cho học viên thực hiện bài tập kéo chun, khi 2 người kéo đứt chun thì tay mỗi người bị lằn như con lươn và tất nhiên là đau và dát. Đổi mới cũng vậy, đau đớn đó là điều tất yếu!! Muốn xây nhà 70 tầng thì phải phá hàng trăm nhà nhà trung cư lụp xụp cũ kỹ và đương nhiên chịu bụi bẩn, ồn ào.. Đau đớn mới đã đời.“Làm như cũ mà mong kết quả mới là điên” Einstein, Muốn có những thứ chưa từng có phải làm những thứ chưa từng làm
Thứ đến chúng ta làm không tới!!!
Như học viên của chúng tôi, nhiều cặp đôi cứ giằng co, kéo đi kéo lại không dứt khoát, kết quả mất công mà chun không đứt. Dở dang là dở hơi, nửa vời là tàn đời. Người việt ta rất hào hứng khi bắt đầu nhưng chỉ được 3 bữa nửa tháng là bỏ cuộc: học tiếng anh, tập thể dục, khởi nghiệp,…kết quả tốn kém tiền bạc, công sức nhưng chỉ như dã tràng lấp biển “nhọc nhằn mà chả nên công”. Muốn thành công, kiên trì chưa đủ mà phải kiên Tâm đến kết quả cuối cùng.
Cuộc đời là một cuộc chạy marathon chứ không phải chạy nước rút.

Thứ Ba, 25 tháng 7, 2017

Hóa giải lời nguyền định mệnh



--->>>>>>Lời nguyền...Tôi không thể giàu có,
Tôi không thể thành công,
Số tôi khổ, tôi sinh ra đã thế,
Định mệnh tôi là thế,...
Đôi lúc bạn muốn vươn lên nhưng càng vươn lên càng bị dìm xuống: "Không đến lượt nhà mình đâu!", "Không làm được đâu!", "Đừng có mơ mộng hão huyền",...
Và còn tệ hại hơn khi
Bạn bè ngăn cản bạn, gia đình ngăn cản bạn, cả xã hội ngăn cản bạn và rồi bạn buông xuôi chấp nhận cuộc sống "tẻ nhạt" và chết đi trong "lặng lẽ", vô danh.

Không ! Không phải thế !
Đó không phải là định mệnh. Đó chỉ là lời nguyền, các nhà thần kinh học gọi là “ đường truyền”, các chú IT gọi là Lập trình, các cụ gọi là thói quen, các Bác NLP gọi là niềm tin hạn chế, Tâm Việt gọi đó là ĐỊNH chuẩn.
Tin vui ...
Con người hoàn toàn có thể Hóa Giải lời nguyền SỐ MỆNH của mình dựa trên khám phá mới nhất của y sinh: Sinh học của niềm tin – Biology of Belief
--> Quan niệm cũ cho rằng mỗi chúng ta sinh ra đều được quyết định bởi gen và gen không thể thay đổi, có nghĩa là số mệnh của ta được định đoạt từ trước. Tuy nhiên với khám phá về ngoại di truyền, con người hoàn toàn có thể làm chủ được cuộc đời của mình. Theo nhà sinh vật học tế bào Ts Bruce Lipton, bí mật thực sự của cuộc sống không chỉ nằm trong ADN, mà cả ở cơ chế của màng tế bào. Trong quá trình nhân đôi tế bào, màng tế bào chịu tác động của tín hiệu năng lượng từ não bộ hoặc từ môi trường, tín hiệu này tạo ra chất xúc tác quyết định việc sao chép gen để tạo nên tế bào mới. Cơ chế này gọi là sinh học niềm tin hay ngoại di truyền (di truyền biểu sinh).
(https://www.youtube.com/watch?v=sVMw_Pv_H4k).
Nếu so sánh với máy tính, Gen ví như là phần cứng, Epigen là phần mềm. Phần cứng ta không thay đổi được nhưng nếu thay đổi phần mềm thì có thể thay đổi kết quả đầu ra. Có thể Ví Gen như bản vẽ chi tiết ngôi ngà, Epigen là kỹ sư xây dựng. Bản vẽ rất quan trọng nhưng chất lượng ngôi nhà phụ thuộc chủ yếu vào kỹ sư. Gen không thay đổi được nhưng khi thay đổi môi trường tác động lên Epigen ta có thể thay đổi sự phát triển của con người.
-->🤣 Cái tuyệt hảo của con người là tế bào liên tục phân tách và tái tạo, hệ tế bào được sinh ra trong môi trường “tiêu cực” tạo ra một cơ thể èo oặt, bệnh tật. Hệ tế bào mới được sinh ra trong môi trường lành mạnh, tích cực chắc chắn tạo ra một con người mới cường tráng, mạnh khỏe.
🤩Chỉ tay nói lên số phận nhưng nó lại nằm trong tay ta. Số phận chúng ta phụ thuộc 3 yếu tố: di truyền, môi trường & niềm tin. Thay vì ngồi chỗ mà ca thán, chửi đời, chửi trời về di truyền, về nơi đang sống, nơi ta đang làm việc, chửi chế độ...
Ta còn cách sống khác “Nước Ngược DÒng” Thay đổi chính mình bằng cách thay đổi niềm tin, thay đổi môi trường sống. khi đó số phận ta sẽ thay đổi

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Bí quyết thành công ???


“Sau nhiều đêm mất ngủ, trăn trở để tìm con đường thành công như các đại gia Tỉnh. Thanh niên Yên Bái quyết chí mang cơm nắm muối vừng, cùng 2 bình rượu quý của bố cưỡi ngựa xuống thủ đô học bí kíp thành công.
Vừa đến Hà Nội ,thanh niên cưỡi ngựa tìm đến nhà đại gia tỷ đô, nhưng không gặp.
Tỏ lòng thành, thanh niên gửi tặng 1 bình rượu.
Hôm sau thanh niên lại đến, nhưng không gặp.
Thanh niên gửi tặng bình rượu còn lại trong tiếc nuối và đi về.
Ngày thứ 3 thanh niên lại đến và không gặp.
Chán nản, định bỏ về. Vì không dám gặp Bố và nghĩ đến chuyện Lưu Bị và Khổng Minh, anh quyết định đi bán trà đá bám trụ Hà Nội.
Rồi một đêm, đang lang thang trên fb một tin nhắn đến:
“Cảm ơn anh về bình rượu quý. Từ khi tôi uống, một người khỏe hai người vui, vợ tôi lúc nào cũng tươi cười. Hẹn anh sáng mai 8h đến gặp tôi gần sông Tô Lịch”
Sáng hôm sau anh gặp được đại gia, Đại gia bảo anh đi dạo dọc bờ sông với ông. Đi mãi, đi mãi, chàng chai bắt đầu hoa mắt, chóng mặt do hít mùi nước sông Tô Lịch. Nhân lúc tràng trai sơ ý, Đại gia đá cậu ta xuống nước. Vùng vẫy ngoi lên nhưng đại gia lại ghìm cậu xuống. Tới khi mặt cậu tái xanh như “đít nhái”, Đại gia mới nâng đầu cậu khỏi lên mặt nước.
Cậu há mồm thở hổn hển, lí nhí nói “ông điên sao, ông định giết tôi hả ?”
Đại gia cười lớn và hỏi “vừa rồi ở dưới nước , anh muốn điều gì nhất ?”
Cậu ta đáp “ không khí” .
Đại gia phán lại: “Đó chính là bí quyết thành công”
------------------------
Muốn thành công phải hành động, muốn hành động phải có động lực!
Ai Ai cũng mong muốn thành công, nhưng một mong muốn bình thường không thể đem lại Thành công & giàu có. Ta chỉ hành động khi động lực của ta mạnh mẽ như thanh niên Yên Bái kia muốn có không khí để thở, khi đó thành công sẽ đến.

Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

Người Lái xe của tỷ phú – ngẫm về vai trò những người quan ta!!!



Thấy lái xe của mình làm việc chăm chỉ & trung thành theo ông từ khi bán trà đá ở vỉa hè đến nay. Tỷ phú quyết định tặng anh này một số tiền vốn để đầu tư, hi vọng anh có cuộc sống khá giả về già.
Một ngày, nhân dịp ký thành công một hợp đồng nhiều tỷ $ với công ty bò sữa, trên đường về nhà tỷ phú rút một tấm séc trị giá 1 triệu $ cho anh lái xe.
Nhưng, anh lái xe làm vị tỷ phú Sốc!!!

“Không, không, không, tôi không cần đâu ạ” anh lái xe trả lời thẳng thừng.
“Sững sờ” vị tỷ phú nói “Chú với anh làm gì phải ngại, chú cứ cầm đi, đây là phần thưởng anh tặng chú sau bao nhiêu năm gắn bó”.
“Không cần đâu, tôi cũng có nhiều triệu $ rồi” anh lái xe trả lời.
Giật mình, vị tỷ phú hoài nghi hỏi tiếp “Chú làm lái xe, lương 7 triệu đồng một tháng, làm sao lại tích cóp được nhiều tiền như vậy?"
Lái xe trả lời: "Anh không nhớ thôi, ngày trước anh mua mấy chục ha đất ở Mỹ Đình, tôi cũng mua mấy sào. Khi anh mua cổ phiếu tôi cũng mua. Anh đầu tư Bitcoin tôi cũng đầu tư,.. hiện nay ước tính tôi cũng đã có hơn 10 triệu $ rồi”.
Tỷ phú ngạc nhiên hỏi tiếp “vậy sao anh vẫn làm lái xe cho tôi với mức lương ít ỏi”.
Lái xe trả lời “Tôi được như giờ là nhờ theo anh, vả lại hiện giờ tôi làm không phải vì tiền, đơn giản vì tôi sướng. Tôi sướng hoài bão của anh, sướng cái máu lửa và tích cực của anh”.
…………….
“Ta chính là trung bình cộng của năm người mà ta hay đi cùng”. (Jim Rohn),cho dù là Điểm số, thu nhập, sức khỏe ….
Những người ta thường xuyên tiếp xúc. Đó là nhân tố mạnh nhất quyết định cuộc sống của ta. Suy nghĩ, thói quen của ta ảnh hưởng bởi họ, họ sẽ kéo ta lên hoặc tụt xuống ngang mức của họ.
Thành tựu tuyệt vời của khoa học là phát hiện ra Mirror Neuron – Nơron gương. Nơron này có chức năng tự động phản chiếu trực truyền giữa người này với người kia. Ông cha ta dạy “gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”,…là vậy.

Bạn sẽ không thể bay như đại bàng,nếu mãi bới đất cùng gà ri.
Bí quyết xuất sắc nhất: “Chơi với người xuất sắc. Làm xuất sắc hơn người xuất sắc nhất.”
Nhiệm vụ của bạn:
- Tiếp cận những người giỏi nhất trong lĩnh vực mà bạn theo đuổi, học hỏi họ.
- Hãy tìm một người thầy, kinh nghiệm từng trải của người thầy sẽ giúp bạn tiến nhanh nhất đến mục tiêu.

Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

QUÁ KHỨ & TƯƠNG LAI???!

Tại một trường trung học ở Mỹ, có một lớp học nọ với 26 em học sinh cá biệt. Những em học sinh trong lớp học này đều có tiểu sử không mấy hay ho: em từng tiêm chích ma túy, em từng vào trại cải tạo, thậm chí có một học sinh nữ mà trong một năm đã phá thai tới 3 lần.
Gia đình đều chán nản và đã buông bỏ chúng, các thầy cô giáo trong trường thậm chí cũng coi chúng là đồ bỏ đi. Tưởng chừng cuộc sống đã hết hi vọng thì một ngày kia, Phila, một cô giáo mới về trường đã tình nguyện làm chủ nhiệm của những đứa trẻ hư hỏng này.
Khác với suy đoán của bọn trẻ, trong ngày đầu tiên nhận lớp, Phila đã không hề quát nạt hay ra oai với chúng. Trong chiếc đầm lụa màu xanh nhạt, mái tóc màu nâu hạt dẻ búi cao, Phila bước nhẹ lên bục giảng. Cô dịu dàng nhìn xuống lũ trẻ một lượt rồi cất tiếng với vẻ trầm ngâm:
“Cô sẽ kể cho các em nghe về quá khứ của 3 người đàn ông khác nhau:
1⃣ Người thứ nhất đã từng có những vụ bê bối về chính trị, rất tin vào y thuật của thầy cúng, ông ta từng có tới 2 tình nhân, hút thuốc nhiều và uống 8-10 ly rượu mạnh mỗi ngày.
2⃣ Người thứ hai đã 2 lần bị đuổi việc, hôm nào cũng ngủ tới trưa mới dậy và tối nào cũng uống 1 lít rượu brandy. Ông ta từng hít thuốc phiện khi còn là sinh viên...
3⃣ Người thứ ba là anh hùng chiến tranh của một đất nước. Ông ta ăn chay trường, không bao giờ hút thuốc và thỉnh thoảng mới uống rượu, có uống bia nhưng uống không nhiều. Thời thanh niên chưa từng làm gì phạm pháp và chưa từng có một vụ bê bối tình ái nào.
Cô hỏi cả lớp, trong 3 người, ai sau này sẽ có cống hiến nhiều nhất cho nhân loại?”
Những đứa trẻ đồng thanh chọn người thứ ba sau khi nghe xong câu chuyện, nhưng câu trả lời của Phila đã khiến lũ trẻ chết lặng.
“Các em thân mến! Cô biết chắc là các em sẽ chọn người thứ 3 và cho rằng chỉ ông ta mới có thể cống hiến được nhiều cho nhân loại. Nhưng các em đã sai rồi đấy. Ba người này đều là những nhân vật nổi tiếng trong thế chiến thứ 2.
Người thứ nhất là Franklin Roosevelt, tuy tàn tật nhưng ý chí kiên cường. Ông ta đã đảm nhận chức vụ Tổng thống Mỹ trong bốn nhiệm kỳ liên tiếp.
Người thứ hai là Winston Churchill, vị Thủ tướng nổi tiếng và tài ba nhất trong lịch sử nước Anh.
Còn người thứ ba là Adolf Hitler, con ác quỷ phát xít Đức đã cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người dân vô tội”.
Những đứa trẻ như ngây người trước câu trả lời của Phila và dường như không thể tin nổi vào những gì chúng vừa nghe thấy.
“Các em có biết không, những điều mà cô vừa nói là quá khứ của họ, còn sự nghiệp sau này của họ, là những việc mà họ đã làm sau khi đã thoát ra khỏi cái quá khứ đó. Các em ạ, cuộc sống của các em chỉ mới bắt đầu. Vinh quang và tủi nhục trong quá khứ chỉ đại diện cho quá khứ, còn cái thực sự đại diện cho cuộc đời một con người chính là những việc làm ở hiện tại và tương lai.
Hãy bước ra từ bóng tối của quá khứ, bắt đầu làm lại từ hôm nay, cố gắng làm những việc mà các em muốn làm, và cô tin các em sẽ trở thành những người xuất chúng...”
Và bạn biết không, sau này khi trưởng thành, rất nhiều học sinh trong số họ đã trở thành những người thành đạt trong cuộc sống. Có người trở thành bác sĩ tâm lý, có người trở thành quan tòa, có người lại trở thành nhà du hành vũ trụ. Và trong số đó phải kể đến Robert Harrison, cậu học sinh thấp nhất và quậy phá nhất lớp, nay đã trở thành Giám đốc tài chính của phố Wall.
🌟🌟🌟🌟🌟🌟
Suy ngẫm:
🌟 Đừng bao giờ ngừng hi vọng, ngừng yêu thương, ngừng cố gắng bởi hôm qua chỉ là quá khứ, ngày mai là một điều bí mật, còn ngày hôm nay là một món quà. Và đó là lý sao nó được gọi là “The Present” (hiện tại/món quà).
🌟 Trong cuộc đời của con người, mỗi ngày đều có thể là một sự bắt đầu mới mẻ còn những vinh quang và tủi nhục của ngày hôm qua đều chỉ là dĩ vãng. Những việc trong quá khứ nói cho người khác biết bạn đã từng là người như thế nào, nhưng chính những việc làm ở hiện tại và tương lai mới nói lên bạn là ai.
🌟 Đừng bao giờ hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh với người khác. Đừng bao giờ đặt mục tiêu của mình dựa vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ bạn mới biết được những gì tốt nhất đối với chính mình.
🌟 Đừng bao giờ để cuộc sống vuột khỏi tầm tay bằng cách sống khép mình vào trong quá khứ, hay uốn mình vào trong tương lai. Hãy sống cho hiện tại, lúc này và ở đây. Hãy hướng về phía mặt trời và bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy bóng tối.
🌟 Và cuối cùng, hãy nhớ rằng, dù người khác có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy tin rằng cuộc sống này là kỳ diệu và đẹp đẽ.
(Sưu tầm)
Quá khứ của bạn?
Quá khứ đã qua! Bạn chả mảy may thay đổi được nó!
Ta chỉ có quyền lực với TƯƠNG LAI của chính mình!
Hãy vẽ bức tranh tương lai của chính mình! Mỗi phút là một nét bút vẽ. Hãy nâng niu từng phút giây!

Tôi là ai?


"
Tôi sinh ra trong một căn nhà gỗ nhỏ. Cha mẹ tôi là những nông dân thất học và mù chữ của vùng nông trại ở Kentucky, nước Mỹ.
Khi tôi 7 tuổi, gia đình tôi bị buộc phải rời khỏi căn nhà mà chúng tôi gắn bó. Kể từ đó, tôi phải làm việc cật lực để phụ giúp gia đình.
Ở tuổi lên 9, mẹ tôi qua đời.
Ở lứa tuổi 20, tôi rời vùng rừng núi hẻo lánh để tìm đường tiến vào thế giới văn minh, giống như một gã trai kỳ dị, không bạn bè, không học thức, không một xu dính túi.
22 tuổi, tôi mất việc ở vị trí một nhân viên bán hàng. Tôi muốn theo học ngành luật, nhưng học vấn của tôi lại không đủ điều kiện vào trường.
23 tuổi, tôi chấp nhận nợ nần để cùng với đối tác mua chịu một cửa hàng tạp hóa nhỏ.
26 tuổi, đối tác qua đời, để lại tôi với món nợ chồng chất mà có lẽ phải cần rất rất nhiều năm sau tôi mới có thể trả hết được.
28 tuổi, sau 4 năm kiên trì theo đuổi một cô gái, tôi ngỏ lời cầu hôn nhưng bị khước từ.
37 tuổi, phải đến lần thứ ba nỗ lực, tôi mới được bầu vào Quốc hội Mỹ. Nhưng lại sớm thất bại cho cuộc tái bầu cử 2 năm sau đó.
41 tuổi, đứa con trai 4 tuổi của tôi qua đời.
45 tuổi, tôi lại chạy đua vào Thượng viện nhưng bất thành.
47 tuổi, tôi thất bại cho vị trí ứng cử viên phó tổng thống.
51 tuổi, tôi đắc cử trong cuộc bầu chọn Tổng thống Hoa Kỳ.
Và tôi là ai? Tên tôi là Abraham Lincoln".
"Ví thử cuộc đời bằng lặng cả, anh hùng hào kiệt có hơn ai". Đừng hi vọng cuộc đời dễ dàng, hãy nung nấu khát vọng để đương đầu mọi thử thách. Khó khăn là đá tảng đè nát kẻ tầm thường nhưng nó là bệ đỡ cho vĩ nhân đứng lên.

Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

Ngẫm


Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

TỪ CẬU BÉ BÁN ÁO CŨ ĐẾN TỶ PHÚ ĐÔ LA


Câu chuyện kể về một cậu bé nghèo 13 tuổi, một hôm cha cậu nhờ cậu đi bán áo để kiếm tiền giúp đỡ gia đình. Nghĩ cha cần tiền mới sai con mình đi bán chiếc áo cũ, nhưng câu chuyện sau đó còn đi xa hơn thế… và cậu bé đã trở thành một ‘huyền thoại’.
Năm đó khi cậu mới 13 tuổi, một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một chiếc áo cũ rồi hỏi: “Con nghĩ chiếc áo này đáng giá bao nhiêu tiền?”
“Khoảng 1 đô-la” , cậu bé trả lời.
“Con có thể bán nó với giá 2 đô-la không?​​cha cậu bé vừa hỏi vừa dùng ánh mắt như cầu khẩn nhìn cậu bé.
“Có kẻ ngốc mới mua chiếc áo này”, cậu bé trả lời.
Nhìn chiếc áo cũ, cậu bé không tin là sẽ có người mua. (Ảnh minh hoạ: Internet)
Người cha lại nhìn con với ánh mắt chân thành, khích lệ: “Sao còn không thử xem? Con biết không? Gia đình mình đang gặp khó khăn, nếu con bán được chiếc áo này, nó có thể giúp được chúng ta rất nhiều.”
Sau khi nghe cha mình nói vậy, cậu bé gật đầu đồng ý: “Con sẽ thử xem, nhưng không nhất định có thể bán được.”
Cậu bé đem chiếc áo đi giặt rất cẩn thận, vì không có bàn là để là áo, cậu dùng bản chải để giặt chiếc áo, sau đó để chiếc áo lên một miếng gỗ phẳng trong bóng râm phơi khô. Sáng ngày hôm sau, cậu bé đem chiếc áo đến một ga tàu điện đông người qua lại. Sau 6 tiếng đồng hồ không ngừng chào mời người qua lại, cuối cùng cậu bé cũng bán được chiếc áo với giá 2 đô-la.
Một lần nữa, cậu bé lại có thể bán được chiếc áo cũ theo đúng yêu cầu của cha. (Ảnh minh hoạ)
Cậu vội vàng cầm số tiền bán được chạy một mạch về nhà đưa cho cha. Sau đó, mỗi ngày cậu đều đi tìm quần áo cũ ở đống đồ bỏ đi trong thành phố mang về nhà giặt sạch đem đi bán.
Cứ liên tục như vậy hơn chục ngày, một hôm cha cậu bé lại đưa cho cậu một chiếc áo cũ khác: “Con có thể bán chiếc áo này với 20 đô-la không? – “Làm sao có thể được cơ chứ? Một chiếc áo cũ làm gì có giá trị cao như vậy được, cùng lắm là 2 đô-la ” – “Sao con không thử nghĩ cách xem, nhất định là có cách”, cha cậu bé khích lệ.
Cuối cùng cậu bé nghĩ ra một cách, cậu nhờ anh họ của mình, anh cậu là một người rất đam mê hội hoạ, đã tự học vẽ rất đẹp. Cậu nhờ anh họ của mình vẽ cho cậu một con chim đại bàng và một chú chuột nhắt đáng yêu lên chiếc áo. Sau rồi cậu chọn một ngôi trường học, nơi có nhiều thiếu gia con nhà giàu theo học ở đó, cậu đứng ở cổng trường chào mời người mua. Vừa mới chào mời một lúc liền có một người quản gia đến mua chiếc áo cho thiếu gia của mình. Cậu thiếu gia đó đã vô cùng thích thú khi có được chiếc áo liền bo thêm cho cậu 5 đô-la, tổng cộng cậu bán được chiếc áo 25 đô-la. Đây là một số tiền khá lớn đối với gia đình cậu, số tiền này có thể tương ứng với gần một tháng lương của cha cậu khi ấy.
Sau khi về nhà, cha cậu lại đưa cho cậu một chiếc áo khác và nói: “Con có thể bán chiếc áo này với giá 200 đô-la được không?”, cha cậu nhìn cậu với một ánh mắt đầy tin tưởng. Lúc này, cậu bé không hề do dự, cậu đón nhận chiếc áo bằng cả hai tay mình, bắt đầu suy nghĩ…
2 tháng sau, cuối cùng thì cơ hội cũng đã đến. Hôm đó, nữ diễn viên chính của bộ phim đang nổi tiếng “Những Thiên Thần của Charlie” đến thành phố cậu bé để quảng bá phần tiếp theo của bộ phim. Sau khi buổi họp với ký giả kết thúc, cậu bé mạnh dạn chen lên phía trước, chạy đến bên cạnh nữ diễn viên Farrah Fawcett – Majors, đưa chiếc áo cũ ra rồi xin cô ký tên lên đó. Farrah Fawcett – Majors thấy vậy ngẩn người ra một lúc nhưng rồi vẫn vui vẻ tươi cười ký lên chiếc áo, không ai có thể nỡ từ chối một cậu bé dễ thương với ánh mắt hồn nhiên trong sáng như vậy.
Cậu bé thông minh đã không bỏ lỡ cơ hội khi nữ diễn viên chính Farrah Fawcett (trái) trong bộ phim nổi tiếng “Những thiên thần của Charlie” đến. (Ảnh cậu bé minh hoạ)
Sau khi ký xong, cậu bé hỏi cô: “Cháu có thể bán chiếc áo này được không ạ?” – “Đương nhiên là có thể được rồi, đây là áo của cháu, cháu có thể bán nó nếu cháu muốn, đây là quyền tự do của cháu.”
Cậu bé đứng trên bục hô to một tiếng: “Đây là chiếc áo do đích thân nữ diễn viên xinh đẹp Farrah Fawcett – Majors ký tên, giá nó là 200 đô-la ”.
Sau khi qua cuộc đấu giá, cuối cùng chiếc áo đã bán được với số tiền không tưởng, 1200 đô-la . Về đến nhà, cậu thấy cha mình cùng một người khác đang ở nhà. Cha cậu bé cảm động mà ôm cậu vào lòng, hôn lên trán cậu: “Cha vốn dĩ dự tính, nếu con không bán được, cha sẽ nhờ người mua nó lại, thật không ngờ con lại giỏi đến thế! Con thực sự rất giỏi…”
Buổi tối hôm đó hai cha con cậu bé đã ngồi nói chuyện với nhau rất lâu. Cha cậu hỏi: “Con trai, từ sự việc của 3 chiếc áo này, con có hiểu được ra điều gì không?
“Con hiểu rồi, cha đã khích lệ con”, cậu bé cảm động nhìn cha rồi nói tiếp: “Chỉ cần chúng ta suy nghĩ, không việc gì là không thể làm được, việc khó đến đâu cũng có cách giải quyết của nó.” Cha cậu bé gật đầu đồng ý, nhưng rồi lại lắc đầu nói: “Con nói cũng rất đúng nhưng đó không phải là ý định ban đầu của cha.”
“Cha chỉ muốn nói với con rằng, một chiếc áo cũ chỉ đáng giá 1 đô-la vẫn có cách để tăng giá trị của mình, cớ sao chúng ta, chúng ta cớ sao phải bi quan với cuộc sống này đúng không con? Chúng ta tuy nghèo môt chút, nhưng có sao đâu, chúng ta có nhiều hơn một chiếc áo 1 đô la và con thấy không, một chiếc áo 1 đô la cũng có thể làm nên điều kỳ diệu.”
“Đúng vậy, một chiếc áo cũ còn có thể tự làm cho mình cao quý hơn, vậy chúng ta còn có lý do gì mà không yêu cuộc sống của chính mình hơn cơ chứ!”
Thật không ngờ, cậu bé ngày ấy sau 20 đã trở thành một huyền thoại bóng rổ nổi tiếng nhất thế giới Michael Jordan.
20 năm sau danh tiếng của cậu bé đó đã lan toả lừng danh khắp thế giới, qua từng ngóc ngách các con phố nhỏ, mọi người vẫn thường nhắc tới cậu. Cậu bé đó chính là
Cuộc sống vốn không hoàn hảo và chúng ta có thể sống trong một hoàn cảnh khốn khó, bất lợi. Nhưng, hoàn cảnh chỉ là phép thử để mỗi người thể hiện giá trị của mình. Chúng ta có thể bỏ cuộc, hay chiến thắng nghịch cảnh hay không phụ thuộc vào việc chúng ta nhìn điều đó bằng con mắt như thế nào. Liệu chúng ta có thể tìm ra giá trị trong mỗi người. Bởi vì như chiếc áo 1 đô la, nếu hiểu được giá trị của mình, mỗi người đều có thể tỏa sáng theo một cách không ngờ.
Michael Jordan, một tỷ phú giàu có, là chủ tịch hội đồng quản trị, cổ đông lớn nhất của tập đoàn Charlotte Hornets.
ST

Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017

Phương pháp chúng tôi biến trẻ tự kỷ thành thiên tài. Phần 1

“Bạn tin bạn làm được hay không, bạn đều đúng” (Henry Ford). Sự thật hiển nhiên là khả năng, tương lai của các em phụ thuộc vào niềm tin của cha mẹ, thầy cô, xã hội,…cho dù là trẻ bình thường hay trẻ tự kỷ.
 “Trời hành”, “trời đày”, “ma nhập”, “tật nguyền bẩm sinh” “vô phương cứu chữa”..., đó là những quan niệm về trẻ tự kỷ. Không những thế, các con còn bị miệt thị: “đồ điên”, “thằng đần”, “thằng thần kinh”, “thằng dở hơi’, “đồ bỏ đi”...

Khoa học hiện đại đã mang ánh sáng tương lai đến cho các con và xã hội. Con người hoàn toàn có thể thay đổi số mệnh của mình dựa trên khám phá về tính dẻo của Nơ ron - Neuroplasticity, Nơ ron phản chiếu – Mirroring, Ngoại di truyền – Epigenetics.

Tính dẻo của Nơ ron - Neuroplasticity

 Trước đây, chúng ta cho rằng hệ thần kinh được hình thành từ bé, không thay đổi, chỉ có ngày một kém đi theo tuổi tác. Ngày nay, khoa học chứng minh rằng hệ thần kinh có thể thay đổi thông qua các hoạt động hằng ngày, não có tính dẻo – Neuroplasticity. Với sự lặp lại các hành vi có chủ đích theo hướng mà ta mong muốn, có thể tái cấu trúc các liên kết nơ ron. Hành vi của trẻ tự kỷ chủ yếu là ngẫu nhiên, rối loạn và thái quá, chứng tỏ các đường lên kết nơ ron hoặc không có hoặc không bền chặt. Khi ta thực hiện một hành động lặp đi lặp lại nhiều lần thì đường lên kết này ngày càng rõ hơn, chuẩn hơn, hình thành “đường cao tốc nơ ron” (hay nếp nhăn). Đúng như ông cha ta dạy “Trăm hay không bằng tay quen”. “Có công mài sắt có ngày nên kim”. “Nước chảy đá mòn”. Chúng ta hoàn toàn có thể tạo ra các liên kết trong não trẻ tự kỉ, từ hành vi ban đầu còn ngượng nghịu đến tạo chuẩn, thành nghệ thuật. Ngược lại, những liên kết đã hình thành nhưng không được sử dụng đều sẽ trở nên mờ dần, thậm chí mất hẳn.


Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Bố tôi thế! Tôi còn con đường nào khác!


2 anh em sinh đôi trong một gia đình khá giả. Họ giống nhau như 2 giọt nước. Cả tính cách cũng như hình thức. Năm thứ 2 đại học, bố bị phá sản, không trả được nợ, nghiện ngập, vào tù. 2 anh em bỏ học.
3 năm sau. Người anh nghiện ngập, vô tình gây án, vào tù. Người em là chủ doanh nghiệp thành đạt. Đã trả xong nợ cho bố. Đang làm thủ tục cho bố ra tù.
Khi được hỏi tại sao thân phận mình lại như thế? Cả 2 đều trả lời "Bố tôi thế! Tôi còn con đường nào khác!". Đúng là sinh đôi. 2 câu trả lời không khác nhau nửa chữ.(ST)
Cùng điểm xuất phát, nhưng điểm đến hoàn toàn khác nhau. Tất cả là do định vị. Chúng ta cùng chung một ông bố: Cuộc đời.
Khác nhau chỉ là định vị của ta.
Bấp bênh là chuyện của Trời,
Bại thành, định vị đổi đời là tôi.
Định mệnh = f(Định vị)
Sai một li đi một dặm.
Sai một li đi một đời người.
Sai một li đi một tổ chức.
Sai một li đi một thể chế!
Để hiểu thêm về tầm quan trọng của định vị ta hãy nhớ lại trước thời kỳ những năm 90, nước ta vô cùng đói. Thế mà chỉ mấy năm sau, vẫn đất đai ấy, vẫn người nông dân ấy, chúng ta đã là nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới. Cái gì làm nên điều thần kỳ ấy? Đấy chính là tái định vị, khoán 10 “Người cày có ruộng”.
Chúng ta đang sống trong khủng hoảng. Rất nhiều thầy chùa cũng mạt pháp. Đa số mọi người chán nản, ca thán, chán đời. Suốt ngày chúng ta buôn dưa lê thối. Sáng “cướp, giết, hiếp…”. Trưa “hiếp, giết, cướp…”. Tối “giết, hiếp, cướp…”.
Hãy học người em trong câu chuyện “Bố tôi thế”. “Gặp thời thế, thế thời phải thế”. Nguy cơ với ai là nguy nan. Với ai là cơ hội. Nguy cơ là trong nguy có cơ! Chưa bao giờ dễ xuất sắc nổi trội như bây giờ. Một miếng khi đói hơn cả gói khi no. Mọi sự phấn đấu dù nhỏ đến đâu đều rất có ý nghĩa trong thời kỳ khủng hoảng.
Đa số chúng ta sống “trôi theo dòng chảy”. Khi cả thế giới hăng say chứng khoán, bất động sản ta cũng lao theo mặc dù chả biết mô tê gì cả. Khi khủng hoảng ta lại cùng cả thế gian than khóc, kêu van.
Còn một cách sống khác - “nước ngược dòng”. Đó là nhìn thấy cơ hội trong nguy cơ, càng khủng hoảng thì càng hăng say phấn đấu. Quan trọng chưa phải là kết quả mà là có thói quen vượt khó. “Ví thử cuộc đời bằng lặng cả. Anh hùng hào kiệt có hơn ai”. Thách thức tạo sức bật thực tài. Bản chất cuộc sống không phải chỉ là bài toán so sánh tương đối. Vấn đề cuối cùng cũng chỉ là ai hơn ai. Lúc kinh tế đi lên dù ta nhiều tiền, nhưng so với các đại gia ta cũng chả là gì cả.
Khi khủng hoảng dù ta ít tiền nhưng so với thiên hạ ta đã đáng mặt anh hào. Ta quen phấn đấu đến khi nền kinh tế phục hồi trở lại thì những người ca thán chưa thể đổi thói quen ca thán được, còn ta đã quen phấn đấu thì đấy là thời điểm nâng cánh ước mơ. Quan trọng không phải là xuất phát điểm. Quan trọng là định vị và tốc độ.
Chúng ta cùng có chung một ông bố: Cuộc đời. Mà cuộc đời thì luôn bấp bênh. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Chả nhẽ cứ ngồi ca thán cuộc đời và cầu may vào sự vận hành đổi mới của thế chế? “Hãy cứu mình trước khi trời cứu”. TS Phan Quốc Việt


Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

Bài học ý nghĩa về bán cua cân luôn dây – hay bán dây cân luôn cua


Bài học ý nghĩa về bán cua cân luôn dây – hay bán dây cân luôn cua


Những câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn những bài học sâu sắc và giá trị trong cuộc sống.

Bài học số 1
Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau.
Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!
Bài học số 2
Một cô gái bán hoa nếu qua đêm với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu qua đêm với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu qua đêm với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng.
Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!
Bài học số 3
Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.
Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề.
Bài học số 4
Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”
Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”
Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.
Bài học số 5
Một con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét. Trời lạnh quá con chim bị lanh cứng và rơi xuống một cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm đấy, một con bò đi qua ỉa vào người nó. Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng nó đang ấm dần. Ðống phân đã ủ ấm cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Một con mèo đi ngang, nghe tiếng chim hót liền tới thám thính. Lần theo âm thanh, con mèo phát hiện ra con chim nằm trong đống phân, nó liền kéo con chim ra ăn thịt.
Bài học xương máu:
1. không phải ai "đi nặng" vào người mình cũng là kẻ thù của mình
2. không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống phân cũng là bạn mình
Bài học số 6
Một tu-sĩ nam ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe. Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam thẹn quá: “xin lỗi nữ, tôi trần tục quá”. Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi.
Vừa tới nhà tu, nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: “Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm thấy hào quang.”
Bài học xương máu: Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ 1 cơ hội lớn.
Bài học số 7
Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo. Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo: tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra . Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà.
– Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: Ai đấy em?
– Vợ: ông Bob hàng xóm.
– Chồng: Tốt. thế hắn có nói gì đến số tiền 800 đô hắn nợ anh không?
Bài học xương máu: Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ đông của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày”.
Bài học số 8
Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa.
Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.
Bài học số 9
Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác!
Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!
Bài học số 10
Hai con bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai rất ư hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở to ra. Bồ câu trống ngẩn tò te.
Bài học rút ra: “thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn.
Bài học số 11
Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.
Bài học rút ra: trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.
Bài học số 12
Quạ thấy chó ngậm khúc xương quá ngon, bèn đánh liều lao xuống mổ vào đầu chó. Bị bất ngờ, chó bỏ chạy để lại khúc xương. Quạ ngoạm lấy khúc xương nhưng nặng quá không tha nổi. Chó, sau khi hoàn hồn, thấy kẻ tấn công chỉ là con quạ nên quay lại táp một cú, quạ chết tươi.
Bài học rút ra: đừng chiếm thị trường nếu bạn biết là không giữ được nó.
Bài học số 13
Ba con thú dữ là sói, gấu và cáo thay nhau ức hiếp đàn dê. Dê đầu đàn bèn nói với cả bầy: “Ta nên mời một trong ba gã sói, gấu hay cáo làm thủ lĩnh của chúng ta”. Cả đàn dê bất bình, nhưng ba “hung thần” nghe tin này rất mừng. Thế là chúng quay sang tranh giành nhau quyền lãnh đạo, cuối cùng cáo dùng bẫy hại chết được sói và gấu. Nhưng rồi một mình nó không còn ức hiếp đàn dê được nữa.
Bài học rút ra: hãy thận trọng khi nghe tin bạn sắp được làm sếp!
Bài học số 14
Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chính và một sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ bắt được một cây đèn cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “Ta cho các con mỗi đứa một điều ước”. Tôi trước! Tôi trước! – Cô thư ký hành chính nhanh nhảu nói: Tôi muốn được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời. Vút. Cô thư ký biến mất. Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: Tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm. Vút. Anh nhân viên bán hàng biến mất. Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý. Ông quản lý nói: tôi muốn hai đứa ấy có mặt ở văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa.
Bài học xương máu: luôn luôn để sếp phát biểu trước.
Bài học số 15
Một con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi, chẳng làm gì cả. Con thỏ nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không? Ðại bàng trả lời: Được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi xuống gốc cây nghỉ ngơi. Bỗng dưng một con cáo xuất hiện, vồ lấy con thỏ mà ăn thịt.
Bài học xương máu: để được ngồi không mà chẳng cần làm gì, anh phải ngồi ở vị trí rất cao.
Bài học số 16
Một con gà tây trò chuyện với một con bò:
“Giá mà tôi có thể bay lên ngọn cây kia thì thích quá, nhưng tôi không đủ sức”, gà tây thở dài.
“Được rồi, tại sao bạn không nếm tý phân của tôi nhỉ? Nó có nhiều chất bổ lắm đấy”, bò trả lời . Gà tây mổ ăn phân bò và nó thấy quả là nó đã đủ sức bay lên cái cành thấp nhất. Ngày hôm sau, ăn thêm phân bò, nó bay lên được cành thứ hai. Cuối cùng, sau đêm thứ tư, gà tây khoái chí lên tới được ngọn cây. Nó lập tức bị một nông dân phát hiện, anh này bắn nó rơi xuống đất.
Bài học xương máu: sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không thể giữ bạn ở đó mãi.
Theo Emily
Vietnamnet