Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Bố tôi thế! Tôi còn con đường nào khác!


2 anh em sinh đôi trong một gia đình khá giả. Họ giống nhau như 2 giọt nước. Cả tính cách cũng như hình thức. Năm thứ 2 đại học, bố bị phá sản, không trả được nợ, nghiện ngập, vào tù. 2 anh em bỏ học.
3 năm sau. Người anh nghiện ngập, vô tình gây án, vào tù. Người em là chủ doanh nghiệp thành đạt. Đã trả xong nợ cho bố. Đang làm thủ tục cho bố ra tù.
Khi được hỏi tại sao thân phận mình lại như thế? Cả 2 đều trả lời "Bố tôi thế! Tôi còn con đường nào khác!". Đúng là sinh đôi. 2 câu trả lời không khác nhau nửa chữ.(ST)
Cùng điểm xuất phát, nhưng điểm đến hoàn toàn khác nhau. Tất cả là do định vị. Chúng ta cùng chung một ông bố: Cuộc đời.
Khác nhau chỉ là định vị của ta.
Bấp bênh là chuyện của Trời,
Bại thành, định vị đổi đời là tôi.
Định mệnh = f(Định vị)
Sai một li đi một dặm.
Sai một li đi một đời người.
Sai một li đi một tổ chức.
Sai một li đi một thể chế!
Để hiểu thêm về tầm quan trọng của định vị ta hãy nhớ lại trước thời kỳ những năm 90, nước ta vô cùng đói. Thế mà chỉ mấy năm sau, vẫn đất đai ấy, vẫn người nông dân ấy, chúng ta đã là nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới. Cái gì làm nên điều thần kỳ ấy? Đấy chính là tái định vị, khoán 10 “Người cày có ruộng”.
Chúng ta đang sống trong khủng hoảng. Rất nhiều thầy chùa cũng mạt pháp. Đa số mọi người chán nản, ca thán, chán đời. Suốt ngày chúng ta buôn dưa lê thối. Sáng “cướp, giết, hiếp…”. Trưa “hiếp, giết, cướp…”. Tối “giết, hiếp, cướp…”.
Hãy học người em trong câu chuyện “Bố tôi thế”. “Gặp thời thế, thế thời phải thế”. Nguy cơ với ai là nguy nan. Với ai là cơ hội. Nguy cơ là trong nguy có cơ! Chưa bao giờ dễ xuất sắc nổi trội như bây giờ. Một miếng khi đói hơn cả gói khi no. Mọi sự phấn đấu dù nhỏ đến đâu đều rất có ý nghĩa trong thời kỳ khủng hoảng.
Đa số chúng ta sống “trôi theo dòng chảy”. Khi cả thế giới hăng say chứng khoán, bất động sản ta cũng lao theo mặc dù chả biết mô tê gì cả. Khi khủng hoảng ta lại cùng cả thế gian than khóc, kêu van.
Còn một cách sống khác - “nước ngược dòng”. Đó là nhìn thấy cơ hội trong nguy cơ, càng khủng hoảng thì càng hăng say phấn đấu. Quan trọng chưa phải là kết quả mà là có thói quen vượt khó. “Ví thử cuộc đời bằng lặng cả. Anh hùng hào kiệt có hơn ai”. Thách thức tạo sức bật thực tài. Bản chất cuộc sống không phải chỉ là bài toán so sánh tương đối. Vấn đề cuối cùng cũng chỉ là ai hơn ai. Lúc kinh tế đi lên dù ta nhiều tiền, nhưng so với các đại gia ta cũng chả là gì cả.
Khi khủng hoảng dù ta ít tiền nhưng so với thiên hạ ta đã đáng mặt anh hào. Ta quen phấn đấu đến khi nền kinh tế phục hồi trở lại thì những người ca thán chưa thể đổi thói quen ca thán được, còn ta đã quen phấn đấu thì đấy là thời điểm nâng cánh ước mơ. Quan trọng không phải là xuất phát điểm. Quan trọng là định vị và tốc độ.
Chúng ta cùng có chung một ông bố: Cuộc đời. Mà cuộc đời thì luôn bấp bênh. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Chả nhẽ cứ ngồi ca thán cuộc đời và cầu may vào sự vận hành đổi mới của thế chế? “Hãy cứu mình trước khi trời cứu”. TS Phan Quốc Việt


Phản ứng:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét