Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Ngẫm về Đổi Mới .....


Sau nhiều đêm dài mất ngủ, căng thẳng, xì trét. 2 anh em quyết định gặp cha mình – một người bản lĩnh, đã có công gây dựng cơ đồ nhiều tỷ đô và truyền lại cho người anh 10 năm trước.(Người anh mất ngủ về việc lựa chọn giữ nguyên công ty hay thực hiện một cuộc cải tổ. Người em trăn trở về việc có nên bỏ công ty hiện tai, lương cao để theo đuổi đam mê nhưng chưa rõ tương lai).
Biết tình hình 2 con trai, người cha hẹn 2 anh em đến gặp người thầy của mình.
Sáng sớm, người cha dẫn 2 anh em lên núi. sau một hồi đi đường mệt mỏi hai anh em hoài nghi, thì thầm nhau “không biết cha mình có lẩn thẩn không mà dẫn mình lên núi cao hẻo lánh và nguy hiểm này, không có ai sống ở đây cả” nhưng rồi theo con tim mách bảo, 2 anh em cứ đi tiếp.
Hết gần ngày đường 2 ae đã cùng cha lên đỉnh núi.
Bỗng nhiên người cha đứng sững lại nhìn lên trời chỉ tay vào con chim ưng đang bay và nói “kia chính là thầy của cha”!!!
Sững sờ, buồn bã, thất vọng, 2 ae thì thầm nhau: cha mình đúng là lẩn thẩn rồi, không hi vọng được gì …
Người cha thấu hiểu nỗi lòng con mình và nói:
Các Con có biết:
Cuộc đời chim ưng kéo dài khoảng 70 năm. Nhưng để sống được quãng đời đó, nó phải trải qua một quyết định khó khăn.
Đến 40 năm tuổi, móng vuốt chim ưng dài ra, mềm đi làm nó không còn bắt và quắp mồi được nữa. Mỏ dài và sắc của nó nay cùn đi, cong lại… Đôi cánh trở nên nặng nề với bộ lông mọc dài làm nó vất vả khi bay lượn, bắt mồi.
Lúc này, nó đứng trước hai sự lựa chọn. Một là cứ như vậy và chịu chết.
Hai là: nó sẽ phải tự trải qua một tiến trình thay đổi đau đớn kéo dài 150 ngày. Trong tiến trình đó, nó bay lên một đỉnh núi đá và gõ mỏ vào đá cho đến khi mỏ cũ gãy đi. Chim ưng chờ cho mỏ mới mọc ra, rồi dùng mỏ bẻ gẫy các móng vuốt cũ đã mòn. Khi có móng vuốt mới, nó nhổ các lông già trên mình đi. Và sau năm tháng, chim ưng lại bay lượn chào mừng cuộc tái sinh và sống thêm ba mươi năm nữa.
Với CMCN 4 mọi thứ trước kia thịnh hành nay đã trở thành lỗi thời. chưa bao giờ cạnh tranh khốc liệt như hiện nay. Cạnh tranh trên mọi mặt, không chỉ doanh nghiệp cạnh tranh nhau, mà người lao động cũng phải cạnh tranh trong thị trường toàn cầu.
Đổi mới hay là chết!
Nhiều người biết được điều này nhưng không dám thực hiện hoặc không có kết quả!!
Tại sao vậy?
Chúng ta sợ đau, chúng ta sợ mất, chúng ta sợ ra ngoài vùng an toàn của mình nên cứ mãi núp dưới mai rùa, trong vỏ ốc.
 Đáng thương trời chớ trêu, có núp dưới mai rùa hay vỏ ốc thì sóng thần CMCN 4 vẫn càn quét không bỏ một ai và khi đó số phận ta đi về đâu ???
Đổi mới phải đánh đổi và đau đớn!!
Trong những lớp học đổi mới chúng tôi cho học viên thực hiện bài tập kéo chun, khi 2 người kéo đứt chun thì tay mỗi người bị lằn như con lươn và tất nhiên là đau và dát. Đổi mới cũng vậy, đau đớn đó là điều tất yếu!! Muốn xây nhà 70 tầng thì phải phá hàng trăm nhà nhà trung cư lụp xụp cũ kỹ và đương nhiên chịu bụi bẩn, ồn ào.. Đau đớn mới đã đời.“Làm như cũ mà mong kết quả mới là điên” Einstein, Muốn có những thứ chưa từng có phải làm những thứ chưa từng làm
Thứ đến chúng ta làm không tới!!!
Như học viên của chúng tôi, nhiều cặp đôi cứ giằng co, kéo đi kéo lại không dứt khoát, kết quả mất công mà chun không đứt. Dở dang là dở hơi, nửa vời là tàn đời. Người việt ta rất hào hứng khi bắt đầu nhưng chỉ được 3 bữa nửa tháng là bỏ cuộc: học tiếng anh, tập thể dục, khởi nghiệp,…kết quả tốn kém tiền bạc, công sức nhưng chỉ như dã tràng lấp biển “nhọc nhằn mà chả nên công”. Muốn thành công, kiên trì chưa đủ mà phải kiên Tâm đến kết quả cuối cùng.
Cuộc đời là một cuộc chạy marathon chứ không phải chạy nước rút.

Phản ứng:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét